Truyện Yêu Vật – kiếp trước kiếp này hiên đại hài full

Truyện Yêu Vật ai từng hỏi tôi về tác giả viết tiểu thuyết hài mà tôi có ấn tượng nhất, tôi có thể không cần suy nghĩ mà trả lời Quất Hoa Tán Lý ngay lập tức. Sở hữu số lượng tác phẩm không quá đồ sộ nhưng luôn ấn tượng, và “chất đến từng câu chữ” như “Vô sắc vô hoan”, “Ngọc tỏa Dao Đài”, hoặc siêu phẩm “Tướng quân ở trên ta ở dưới”, thì với “Yêu Vật”, má Quất cũng đã đáp ứng được hầu hết sự kỳ vọng của tôi khi tìm đến với cuốn truyện full này.

Thế kỷ 21 không còn giống như những niên đại loạn lạc trước kia, thiên giới, nhân giới và yêu giới cùng ký hiệp ước đình chiến. Tam giới cùng chung sống hòa bình trước sự tồn tại của nhau, thần tiên và yêu quái có thể giúp con người đổi lấy khế ước tuổi thọ hoặc linh hồn để tăng tu vi.

Dạ Đồng là một nàng mèo yêu xinh đẹp và lười biếng, có thể ngồi sẽ không đứng, có thể nằm sẽ không ngồi. Hơn nữa, tuy rất thông minh nhưng nàng lại không có máu gian thương trong mình, không biết gian xảo lừa gạt con người giống sư tỷ Hồng Vũ, vậy nên mối làm ăn vừa ít, mà tiền công cũng chẳng khá hơn được là bao.

Ấy vậy mà một ngày nọ, sau khi chịu quá nhiều sự áp bức bóc lột của sư tỷ, oán hận chồng chất oán hận, Dạ Đồng lại “dũng cảm” có ý nghĩ muốn hẫng tay trên một vụ làm ăn nọ, nào ngờ, đó cũng chính là ngày mà mối lương duyên của nàng và chú chó tên William chớm nở.

Tôi dùng vuốt mèo nghiêm hình tra tấn con chó Golden Retriever một lượt. Con chó ngu xuẩn kia vội hét lên “Chị mèo tha mạng”, tỏ vẻ biết thì sẽ nói mà hễ nói là sẽ nói hết.

Tôi lại cào cho nó hai phát.

Nó hét: “Bác mèo. . . . . .”

Tôi lại cào!

Nó: “Bà mèo. . . . . .”

Tôi phẫn nộ cào cho đầu nó nở hoa.

Nó tỉnh ngộ: “Em mèo!”

Đây mới là chó ngoan thời đại internet chứ!

Mọi chuyện sau đó vẫn đi vào quỹ đạo thường ngày, cho tới một hôm sư tỷ Hồng Vũ đưa về một con chó lông vàng bóng bẩy. Dạ Đồng tự nhận mình từ trước đến nay là một còn mèo ích kỷ và xấu tính.

Đang sống tiết kiệm rồi phung phí thì dễ, còn đã quen phung phí rồi, quay trở lại chắt chiu mới khó. Khi bị William quấn lấy, nàng cảm thấy phiền vô kể, nhưng khi không có ai lẽo đẽo bên cạnh thì lại có cảm giác cô đơn không thể tả. Những tưởng đây chỉ đơn giản là một câu chuyện tình oan gia giữa cặp đôi chó và mèo ở hai thái cực đối lập, nhưng hóa ra lại chôn giấu một chân tình kiếp trước khiến người ta phải nhói lòng…

Trước khi trở thành chú chó Golden của thế giới hiện đại, William đã từng là chàng thư sinh Tô Trọng Cảnh của thời không cổ đại tien hiep xa xưa. Tô Trọng Cảnh lớn lên trong gia đình gia giáo, với bản lĩnh và trí tuệ thông minh trời ban, chàng có một tiền đồ tương lai vô cùng xán lạn. Vậy mà một trận hỏa hoạn lớn đã cướp đi tất cả của Tô Trọng Cảnh, thân nhân và của cải, để lại trên người chàng những vết sẹo bỏng đáng sợ.

Ở thời đại chỉ người không bị khuyết tật mới được tham gia thi cử, một nhân tài kiệt xuất như Tô Trọng Cảnh ngậm ngùi chấp nhận số mệnh của mình mà không hề có một câu oán trách. Lang thang kiếm sống mọi nơi, cứu giúp một con mèo đen thương tích đầy mình hóa ra lại là mèo yêu Dạ Đồng, chàng chẳng hề sợ hãi đi theo làm một “đầy tớ” trung thành nhất của nàng.

Khi ấy, Dạ Đồng còn là thủ lĩnh kiêu ngạo của Hắc Sơn, luôn làm việc theo chủ ý của mình. Nàng chê cái tên Tô Trọng Cảnh quá khó gọi, nàng liền gọi chàng là “Bánh Chưng”; nàng không cần hỏi ý kiến của chàng, tự ý sửa mệnh ngàn người, phạm vào tội tày trời. Thế nhưng quả báo Dạ Đồng phải nhận quá nặng nề, người nàng yêu nhất quay lưng bỏ nàng mà đi, người ấy không còn là Bánh Chưng của nàng nữa rồi…

Xin nhắc lại một lần nữa, xin nhắc lại một lần nữa, truyện yêu vật kết thúc Happy Ending, mọi người đừng vội vứt hố mà chạy.Khi viết đến những dòng trên, tôi cảm thấy mình đã “spoil” quá nhiều, phạm tội tày đình giống Dạ Đồng, nên đã lựa chọn khôn ngoan dừng cuộc chơi tại đây.

Chỉ có thể nói tóm lại, một nàng mèo đen ngổ ngáo; một chàng chó Golden ngoan ngoãn sinh tình luôn bám lấy nàng mèo đòi “phiếu chó ngoan”; kể cả hệ thống nhân vật phụ, từng nhân vật trong bộ truyện này đều làm tôi yêu chết đi được. Trong truyện còn miêu tả vô số vụ giao dịch của Dạ Đồng với con người, một yêu quái khẩu xà tâm phật, tính khí nóng nảy nhưng luôn xử sự với phong cách “đậm tình người”.

“Yêu vật” là một tác phẩm bao hài, bao hay, bao lầy lội, những bí mật tôi bật mí hẵng còn dở dang, sao bạn không tiếp tục tự mình tìm hiểu nhỉ?

Tôi nhân cơ hội đuổi William đi, hỏi anh ta: “Tô Trọng Cảnh ở đâu?”

Lam Lăng liếc mắt nhìn William một cái: “Em cho rằng
Hồng Vũ sẽ nhận sư đệ lung tung sao?”

Tôi giận: “Anh ta tốt thế sao lại biến thành chó được?”

Lam Lăng im lặng rất lâu, từ từ nói: “Sau khi nhớ lại tất cả, Tô Trọng Cảnh vốn có thể thành tiên lại cam nguyện rơi vào Súc Sinh Đạo vì em. Anh ta nói đối tượng em thích là mèo, nên chỉ trông mong có kiếp có thể biến thành mèo để tới tìm em. Đáng tiếc luân hồi không thể đoán trước, vận khí của anh lại xui khủng khiếp, không thành chuột thì cũng thành kiến. Mấy trăm năm liền, vất lắm vả mới có một lần thành gấu mèo, nhưng lại là con cái. Bọn anh cảm thấy anh ta thật sự rất đáng thương nên nhân lần này biến thành chó, theo nguyên tắc chó mèo chung nhà thân thiết nên mang anh ta về nhà cho em làm quen trước. Không ngờ em lại kháng cự như vậy nên bọn anh chưa kịp nói…”

Đọc full tại: http://goctruyen.com/yeu-vat/

Review by Tà Thần

Nội dung cùng danh mục